Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

HAI CHỊ EM

- Nín đi em, bố mẹ bận ra toà!
Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi
Thằng bé khóc, bụng chưa quen chịu đói
Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm.

Bố mẹ đi từ sáng, khác mọi hôm
Không nấu nướng và không hề trò chuyện
Hai bóng nhỏ hai đầu ngõ hẻm
Cùng một đường, sao chẳng thể chờ nhau?


Biết lấy gì dỗ cho em nín đâu
Ngoài hai tiếng ra toà vừa nghe nói
Chắc nó nghĩ như ra đồng, ra bãi
Sớm muộn chi rồi bố mẹ cũng về.

Mẹ bế em âu yếm, vuốt ve
Bố xách nước khi mẹ vừa nhóm bếp
Nó sung sướng vào ra tíu tít
Rồi quây quần, nồi cơm mở vung ra.

Nó biết đâu bố mẹ nó ra toà
Đối mặt nhau, đối mặt cùng pháp lý
Chẳng phải chỗ năm xưa đi đăng ký
Chẳng phải lời dịu ngọt tháng ngày xa.

Nó biết đâu bố mẹ nó ra toà
Là cầm cưa xẻ ngang tình đoàn tụ
Đứa còn mẹ thì thôi, không còn bố
Hai chị em rồi sẽ mất nhau.

- Nín đi em… em khản giọng khóc gào
Chị mếu máo, đầm đìa nước mắt.
Những bố mẹ bên bờ chia cắt
Phút giây thôi, hãy nghe tiếng con mình.

1985, Vương Trọng

Nguồn gốc bài thơ: "Năm 1985, tôi có một người bạn cùng cơ quan đang sống ly thân với vợ và đa hai đứa con đến ở chung trong căn phòng làm việc. Hôm đó tôi đến tìm anh bạn thì gặp hai chị em đang chơi nhảy lò cò trên nền gạch. Tôi hỏi bố cháu đâu, con chị bảy tuổi trả lời hết sức hồn nhiên: " Bố mẹ cháu đang ra toà", rồi lại chơi với em, như chuyện ra toà kia chẳng có liên can gì đối với chúng. Tôi sững người và một tứ thơ hình thành: Đó là sự ngây thơ, hồn nhiên của những đứa trẻ và nguy cơ của việc bố mẹ ra toà mang lại. Trong bài thơ, tôi viết không hoàn toàn đúng thực tế mà mình đã chứng kiến, mà dựng cảnh thằng em khóc, đứa chị dùng chuyện bố mẹ ra toà như một món quà để dỗ em, vì nó không hề hiểu ra toà là gì." - Vương Trọng

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

Ưng cái bụng

Trong môt chuyến đi công tác “xuyên Tây Bắc” của vị Chủ tịch Phường ở Hà Nội nọ, khi đi qua một bản Mèo, xe ô tô của Chủ tịch Phường không may chẹt chết một con lợn chạy qua đường. Xe chưa kịp dừng hẳn thì một chàng trai người Mèo đã chạy vụt ra:

- Này thằng người Kinh kia! Xe của mày đè chết con lợn của tao rồi! Mày phải đền tao, đềnmột con lợn sống và thêm tiền để tao làm ma cho con lợn chết!

Xem chi tiết ....

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Một số thành ngữ Hán Việt

Ác giả ác báo: làm ác gặp ác
An cư lạc nghiệp: Gia đình yên ổn thì công việc tốt lành
An phận thủ kỹ - An phận thủ thường
Anh hùng mạt lộ: Anh hùng tới lúc cùng đường
Bách chiến bách thắng : Trăm trận đều thắng cả
Bạch diện thư sinh: Người học trò mặt trắng - để chỉ hạng người chỉ biết học hành mà không biết lao động
Bách niên giai lão: Chúc tụng vợ chồng lúc thành hôn cốt ý mong cho họ sống hạnh phúc bên nhau đến tận tuổi già, trăm năm hòa hợp

Bần cùng sanh đạo tặc: Nghèo quá sanh ăn cắp
Bán thân bất toại: Nửa thân không cử động được
Bất khả xâm phạm: Không thể chiếm được
Bất kiến quan tài, bất lưu nhân lệ - Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
Bế quan tỏa cảng: Đóng cửa biên giời và hải cảng không cho ai ra vô
Cung kính bất như tòng mệnh - Cung kính không bằng tuân mệnh
Cao minh quân tử: Người quân tử có ý kiến hơn người khác
Cao nhơn tắc hữu cao nhơn trị: Ở đời đừng nên tự mãn, mình giỏi ắt có người giỏi hơn
Cô thân chích ảnh - Một mình một bóng
Cô thụ bất thành lâm - Một cây làm chẳng nên non.
Cung chúc tân xuân: Chúc mừng năm mới
Cửu tử nhất sinh - Thập tử nhất sinh
Đại ngư cật tiểu ngư - Cá lớn nuốt cá bé
Dĩ độc trị độc - Lấy độc trị độc
Dĩ hòa vi quý: Hòa bình là tốt nhất
Diệp lạc quy căn. - Lá rụng về cội
Độc nhất vô nhị: Có một không hai
Đương cuộc giả mê, bàng quan giả tỉnh - Người ngoài cuộc thì sáng, người trong cuộc thì tối
Giang san dị cải, bản tính nan di - Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời
Hậu sinh khả úy: Người trẻ có tài
Hổ phụ sanh hổ tử: Cha tài con giỏi
Hữu chí cánh thành - Có chí thì nên
Hữu danh vô thực: Có tên tuổi nhưng không có thực tài – ám chỉ cho những kẻ không có tài cán gì nhưng chỉ muốn phô trương danh hảo.
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ - Vô duyên đối diện bất tương phùng : Nếu có duyên với nhau thì dù xa ngàn dặm cũng gặp nhau được và nếu không có duyên thì trước mặt cũng không muốn nói chuyện tương thân với nhau
Hữu sanh vô dưỡng: Có sanh không dưỡng nuôi
Hữu xạ tự nhiên hương: Người nào có tài thì ai cũng biết khỏi phải khoe
Khai thiên lập địa: Thuở ban sơ
Kính lão đắc thọ: Kính trọng những người nhiều tuổi hơn mình.
Lạm phát phi mã: Lạm phát như con ngựa chạy
Lang tâm cẩu phế - Lòng lang dạ thú
Liệt hỏa thí kim, gian nan thí đức - Lửa thử vàng, gian nan thử sức
Long phụng kỳ duyên - Sắc cầm hảo hiệp: Chúc tụng cô dâu chú rể được sống với nhau hạnh phúc
Long thể bất an: Vua bị bệnh – không ở trong tình trạng tốt - Âu lo
Minh sơn thệ hải: Lời thề thiêng liêng có giá trị cao như núi cao, sâu như biển cả.
Môn đăng hộ đối: Hai bên gia đình tương xứng với nhau, xứng đáng làm thông gia
Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên: Người ta cố gắng làm việc gì nhưng sự thành công do Trời quyết định
Nam nữ thọ thọ bất thân: Trai gái không được thân cận với nhau sợ làm điều xằng bậy.
Nhàn cư vi bất thiện: Ngồi rỗi (ở không) không việc gì thì làm những việc không tốt
Nhập giang tùy khúc, nhập gia tùy tục : Đến nhà thì phải kính trong phong tục của người ta
Nhập tình nhập lý - Hợp tình hợp lý
Nhất khái chi luận - Nhìn chung mà nói
Nhất lộ bình an - Thượng lộ bình an
Nhất nghệ tinh nhất thân vinh: Có một nghề tinh xảo thì thân được sung sướng suốt đời.
Nhất nhật tại tù - thiên thu tại ngoại: Một ngày trong tù lâu bằng ngàn năm sống ở bên ngoài
Nhất sĩ nhì nông: Nhất là người đi học, nhì là người làm ruộng - Kẻ sĩ thì hơn người làm ruộng nhưng đến lúc hết gạo thì làm ruộng hơn người học trò (nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rong, nhất nông nhì sĩ )
Nhất tự thiên kim: Một chữ đáng giá ngàn lượng vàng – Câu nói vàng ngọc
Nhất tự vi sư bán tự vi sư: Học một chữ phải kế là thầy nửa chữ cũng phải là thấy. Câu này chỉ có nghĩa bóng là phải nhớ ơn những người đã chỉ vẽ cho ta bất cứ việc gì.
Pháp bất vị thân: Xử án phải công bằng với tất cả mọi người kể cả người thân của mình
Phụ mẫu chi dân: Quan chức như cha mẹ dân – Câu này có ý nghĩa là dân phải kính trọng các quan chức như cha mẹ nhưng ngược lại quan chức cũng phải đối xử tốt lành với dân như đối với con cái mình vây.
Phú quý bất năng dâm - Bần tiện bất năng di – Uy vũ bất năng khuất: Giàu có không lợi dụng đồng tiền mua dâm – Lúc nghèo cũng không thay đổi lập trường của mình - Dưới áp lực của kẻ mạnh ta vẫn phải giữ vững lập trường theo lẽ phải của minh.
Phú quý sinh lễ nghĩa: Khi giàu có hay đẻ ra các nghi thức không cần thiết. Lúc giàu có cũng gìn giữ như mọi người đừng tìm cách khoe khoang của cải bày trò lễ nghĩa dổm không có trong phong tục tập quán của mình.
Phu xướng phụ tùy: Chồng nói vợ theo
Phúc bất trùng lai họa vô đơn chí: Việc phúc đức ít đến hai lần liên tiếp, trong khi có tai nạn thì thường có nhiều tai nạn kế tiếp. Thí dụ: Khi sẽ bị động đất thì có những hậu chấn.
Quân tử nhất ngôn: Người quân tử chỉ nói một lời, không có thay đổi lời.
Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung: Vua bắt tôi chết thì phải chết nếu không chịu chết thì không trung thành
Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách: Khi nước nhà bị nạn thì các công dân phải có trách nhiệm đứng lên bảo vệ sông núi
Rượu bất khả ép, ép bất khả từ: Không nên ép người ta uống rượu, nhưng đã bị bạn ép thì không nỡ từ chối
Sĩ, nông, công thương, binh: Xã hội ta có 5 giới chính. Sĩ: học sinh, sinh viên, trí thức - Nông: người đi cày - Công: là thợ - Thương: người buôn - Binh: là người lính
Sinh ký tử quy: Sinh ra sống tạm, chết là về nơi vĩnh viễn.
Thiên cơ bất khả lậu: Ý Trời không được nói ra
Thiên nhai hải giác - Chân trời góc bể
Thủy trung lao nguyệt - Mò trăng đáy nước
Tích thiện phùng thiện: Làm lành gặp lành
Tiền dâm hậu thú: Đối xử với nhau như vợ chồng trước khi làm hôn thú. Thí dụ như bạn trai gái đời nay ở với nhau
Tiên học lễ, hậu học văn: Học lễ nghĩa trước rồi học văn chương sau
Tỉnh đế chi oa - Ếch ngồi đáy giếng
Tôn sư trọng đạo: Kính thầy trọng đạo
Tống cựu nghinh tân: Đón mới tiễn cũ - đón Xuân mới, tiễn năm cũ
Tri kỉ tri bỉ - Biết mình biết người
Tri nhân tri diện bất tri tâm - Biết người biết mặt không biết lòng.
Tru di tam tộc: Giết 3 đời
Trường túc bất chi lao: Chân dài thì (đi xa) không mệt
Tứ hải giai huynh đệ: Bốn bể đều anh em
Tụ tinh hội thần - Tập trung tinh thần
Tửu nhập ngôn xuất: Uống rượu nói ra những lời không đáng nói
Vạn cổ lưu phương - Vạn cổ lưu danh
Văn dĩ tải đạo - Văn để tải đạo
Vạn sự khởi đầu nan: Mọi sự khó lúc ban đầu
Vị quốc vong thân: Chết vì nước
Vinh quy bái tổ: Về làng để lễ tổ tiên mình cám ơn công ơn sinh thành ra mình.
Vong ơn bội nghĩa: Quên mất ơn nghĩa
Xà khẩu phật tâm - Khẩu xà tâm phật
Xảo ngôn như lưu - nói năng khéo léo trôi trảy như rót vào tai
Xướng ca vô loại: Thời cổ khinh rẻ những người ca hát.
Y cẩm hồi hương - Áo gấm về làng